Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

KINH NGHIỆM TÍCH LUỸ 7 NĂM NUÔI DẠY CON CỦA MẸ LÀ BÁC SĨ

Các ba mẹ chúng ta đừng áp đặt quá nhiều ước mơ và mong mỏi vào con trẻ, sẽ tạo áp lực cho con. Hãy biến việc học thành một niềm vui, đừng chạy theo thành tích nhé“, chị Thảo tâm sự.
Đừng so sánh trẻ em ngày nay với ngày xưa
Chị Thảo chia sẻ, cách đây chừng hơn hai mưoi năm, bọn nhỏ chúng mình mặc đồ bộ vải – quần đùi chạy lon ton khắp xóm làng với đủ thứ trò chơi dân dã: tạt lon, tạt hình, nhảy dây, lò cò, thả diều, tắm mưa.. đã là đặc trưng tiêu biểu, mặc định cho hai từ “tuổi thơ”. Rồi 20 năm sau, những đứa trẻ ấy lớn lên cùng với sự phát triển của công nghệ, nhìn lại trẻ con bây giờ và lắc đầu ngao ngán “bọn trẻ bây giờ mất tuổi thơ hết rồi”.
Vậy “ Như thế nào gọi là tuổi thơ?”
7-nam-nuoi-day-con
Các ba mẹ chúng ta đừng áp đặt quá nhiều ước mơ và mong mỏi vào con trẻ, sẽ tạo áp lực cho con. Ảnh: FBNV
Theo chị Thảo, mỗi thời nó có một cái hay, cái vui riêng. Thời các mẹ các ba có trúc, có đồng ruộng, ao cá làm trò chơi tuổi thơ. Thì hiện tại, trong thời đại kĩ thuật số phát triển, các em các cháu buộc phải tiếp xúc hàng ngày với công nghệ và xem đó là thú vui riêng của mình. Sau những giờ học căng thẳng, bé lại tìm đến chiếc máy tính bảng, điện thoại, trò chơi… Với các em ấy, đó gọi là tuổi thơ.
Thế nên tuổi thơ là những dấu ấn, kỹ niệm, trò chơi ngày thơ trẻ, chứ không mặc định phải đá dế, tắm mưa mới là tuổi thơ. Thế nên chúng ta đừng áp dặt suy nghĩ của mình vào việc so sánh trẻ em ngày nay với ngày xưa, quan trọng là ở cách các ông bố bà mẹ dạy con chọn trò chơi gì để giúp phát triển trí tuệ và lành mạnh. Ví như mình thường dặn các con không được chơi trò nào mà có đánh dấm hay hình ảnh quái thú . Nói không với bạo lực…“, chị Thảo nói.
Dưới đây là chia sẻ một vài phương pháp dạy con hiệu quả mà chị đã học hỏi và áp dụng vào cuộc sống hàng ngày:
Thứ 1: Không áp đặt ngay chuyện mẹ cấm con cái này, mẹ cấm con cái kia. Mình giải thích cho con thấu hiểu vấn đề, để con tự quyết định.
Nhớ có lần con đứng rất gần màn hình để xem TV, mình nói với con, nếu con xem tivi hoạc ipad quá gần thì mắt của con bị “nhỏ “và không đọc rõ chữ được, hoặc thậm chí không nhìn rõ mặt mẹ. Mình kêu 2 bạn lấy kính mắt đeo thử trong vòng 1 tiếng xem có chịu nổi không? Nếu mắt mình mà “nhỏ” thì mình phải đeo kiếng suốt ngày. Thế là bé hiểu vấn đề, ngoan ngoãn tự động lùi ra xa màn hình.
Thứ 2: Bé đã được dạy trong trường tính tự lập, tự chịu trách nhiệm với hành vi và việc làm của mình
Một lần khi con vô tình vấp ngã, hãy khoan chạy đến đỡ lấy con dậy, hãy nói với bé “Mẹ đã dặn con chạy nhanh là sẽ té đau, khi con đau mẹ không đau thay con được”, làm sao cho con hiểu ra việc tự vấp ngã là do bé tự gây ra, và con phải cẩn thận hơn để đừng làm mình đau.
Thứ 3: Có phải việc cho con ăn uống là đau đầu lắm không các mẹ. Chưa kể các con chê hôm nay thức ăn không ngon. Con không ăn cái này đâu cái kia đâu. Buồn tình lôi các con mình theo trong chuyến đi từ thiện ở trại trẻ mồ côi, để con thấy rằng mình có đủ thức ăn ngon, mặc đẹp được đi học là rất may mắn. Các bạn biết vấn đề rất nhanh, về nhà thấy thay đổi hẳn.
Thứ 4: Có phải bạn hay nói “Con tắt ipad ngay cho mẹ, con chơi quá lâu rồi đó”, bé sẽ lập tức vùng vằng, khó chịu. Mình hay nói “Mẹ thông báo còn 5 phút nữa là hết giờ chơi ipad, các con tự động tắt cho mẹ nghe”. Thế là chỉ 2 phút sau các bé tắt ipad mà không có thái độ khó chịu nào.
Đang vui, đừng ép quá đột ngột, cho con thời gian chuẩn bị thoát khỏi cuộc vui. Hoặc thỉnh thoảng các con hỏi “Mẹ cho con chơi hết bàn này rồi tắt được không?” thường mình đồng ý ngay. Vì mình cũng hiểu ai bắt ép mình làm gì đột ngột mình cũng rất khó chịu. Mình rất quan trọng chuyện đồng cảm và hiểu nhau.
Thứ 5: Động viên và giúp con thấy được mình nên luôn làm hết sức trong mọi việc. Mà điều này có khi mình học từ cách dạy của cô giáo con mình. Một lần, bé về nhà kể chuyện: “Mẹ ơi, hôm nay đội của con thi bơi lội đứng hạng bét, nhưng mà cô giáo không có rầy. Cô giáo bảo con đã cố gắng hết sức là giỏi rồi. Lần sau đội con sẽ luyện tập nhiều hơn”. Thế là con về nhà tập bơi rất nhiều: “Mẹ mẹ, con đang tập để bơi nhanh để đội con chiến thắng”.
Trong lần gần đây nhất, bé có tham gia một cuộc thi thuyết trình do nhà trường tổ chức và bé đã vào đến vòng chung kết của cuộc thi. Bé nói với mẹ, con muốn có huy chương vàng. Nhưng kết quả chỉ đạt huy chương đồng. Mình sợ con buồn định đến động viên rằng, mẹ thấy con thuyết trình rất tự tin trước toàn thể bạn bè và thầy cô. Bé nói ngay “Nhưng mà con rất vui vì con đã vào vòng chung kết”. Nó làm mình hết hồn vì nó đã biết nguyên tắc của hạnh phúc “Biết đủ là đủ”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét